AGRIBANK TRONG TÔI

Cập nhật lúc: 14:23 19/03/2019

Những ngày đầu tháng ba Tây Nguyên trời đầy nắng và gió; trong không khí rạo rực của mùa lễ hội dân tộc truyền thống, mọi người trong cơ quan tôi cũng rộn ràng, tất bật với những hoạt động chuẩn bị cho kỷ niệm 30 năm thành lập Agribank; lòng tôi không khỏi xốn xang, bao ký ức những năm, tháng đã qua sống và làm việc dưới mái nhà Agribank bổng ùa về...

Sau khi tốt nghiệp đại học ngân hàng; năm đó, ngân hàng đang trong thời kỳ tinh giảm biên chế theo 806, tôi may mắn được nhận công tác tại Agribank gần nhà, nơi tôi sinh sống và lớn lên ở đó; công việc đầu tiên tôi được giao nhiệm vụ tham gia tổ thu hồi nợ xấu cho vay bằng vàng thời đấy; biết bao kỷ niệm… nhớ nhất là cái lần, tôi và anh em trong tổ thu nợ xấu bị khách hàng vác rựa đuổi chạy thục mạng... Mười lăm năm sau, tôi được điều động về công tác tại Hội sở nhận nhiệm vụ quản lý, xử lý thu hồi nợ xấu các doanh nghiệp thua lỗ do giá cà phê thời đó giảm thấp chưa từng có; xa nhà, sáng đi, tối về mỗi ngày hơn 80 cây số; sau 5 năm hoàn thành tốt nhiệm vụ, một lần nữa tôi lại được may mắn, khi chi nhánh tôi làm việc trước đây được nâng cấp phụ thuộc Trụ sở chính, tôi lại được trở về công tác tại đơn vị cũ, gần nhà, nơi mà tôi đã sống và làm việc ở đó suốt 15 năm qua;

Năm năm tiếp theo trôi đi thật nhanh; tôi tưởng chừng như công việc của mình đã ổn định sau 25 năm công tác. Nhưng cuộc sống luôn đổi thay, cuối tháng 10 năm 2015, tôi được lãnh đạo động viên về nhận công tác quản lý, điều hành tại một đơn vị trong 5 năm có đến 4 lần thay đổi giám đốc điều hành, nhiều năm liền không đủ lương cho người lao động; không ai muốn làm giám đốc ở đây bởi hoạt động tín dụng có nhiều nợ xấu liên quan đến vụ án hình sự, kiện cáo phức tạp, kéo dài; người lao động không yên tâm công tác… Nhiều đêm liền tôi không ngủ được, trong tôi nhiều điều âu lo, một lần nữa tôi phải xa nhà, xa gia đình; tôi không biết mình có đảm đương được nhiệm vụ mới mà lãnh đạo đã tin tưởng giao cho hay không…; trong tôi tâm lý đầy xáo trộn, dao động khi tình cờ nghe bài hát “Một đời người, một rừng cây…. ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ biết dành phần ai... phải đâu may nhờ rủi chịu”; tôi chia sẽ với gia đình, bạn bè những lo âu, người thì nói “đi làm gì trên ấy để dọn cả cái đống nợ xấu mà bọn nó gây ra cho khổ thân”, người thì nói “lên thành phố làm giám đốc sướng thế còn gì, suốt ngày ăn trắng mặt trơn, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, lương lại cao”…

“Thế giới này mênh mông nhưng không bằng nhà mình” lời bài hát của nhạc sỹ Trần Tiến thật đúng; tôi thầm cảm ơn mẹ và vợ mình đã động viên, khích lệ và tin tưởng tôi, giúp cho tôi tự tin, mạnh mẽ hẳn lên để vượt qua khó khăn, thách thức; giúp tôi nghĩ suy lại, nếu bỏ cuộc thì quá dễ dàng, nhưng tại sao tôi lại không kiên trì theo đuổi sự nghiệp của mình; nếu ai cũng bo bo cho mình thì trách nhiệm sẽ đùn đẩy cho ai. Tuy tôi không thể nào biết được ngày mai sẽ ra sao, nhưng lúc đó điều duy nhất tôi có thể làm là không ngừng rèn luyện, nâng cao năng lực bản thân, chuẩn bị tâm thế đầy đủ để ứng phó với mọi tình huống có thể xảy ra; tôi biết phía trước luôn có nhiều khó khăn, thách thức nhưng tôi tin là mình sẽ vượt qua; tôi tin rồi những điều tốt đẹp sẽ đến, trời rồi vẫn cứ xanh, nắng vẫn cứ vàng, hoa vẫn cứ nở, ngày vẫn cứ qua và cuộc sống sẽ luôn nở nụ cười nếu ta sống, làm việc tử tế, bằng cái tâm của mình…;

Những ngày đầu tiên về chi nhánh mới, tôi cảm nhận mọi người ở đây không thấy vui ở nơi làm việc; phần lớn nhân viên ở đây đang mất dần “sức chiến đấu”, nhiệt huyết của họ giảm dần; đâu đó phảng phất sự hoài nghi, ì ạch trong công việc, năng suất kém, sự chủ động làm việc gần như không có; tâm lý e ngại, bất bình an và sợ trách nhiệm đã biểu hiện trong từng nhân viên tín dụng… cái vòng lẫn quẩn “Năng xuất kém thì không đủ lương, không đủ lương thì nhân viên không làm, năng suất lại kém …” tại chi nhánh đã bộc lộ rõ nét… tôi hiểu đó là hậu quả và những hệ lụy gây ra từ những vụ án hình sự có liên quan đến nợ xấu của những người tiền nhiệm trước để lại; hơn lúc nào hết cần phải bình tĩnh, khéo léo, ôn hòa, tạo sự cảm thông, thấu hiểu. Tôi đã bắt đầu ngay vào công việc sắp xếp lại tổ chức, nhân sự; phổ biến, quán triệt nội quy lao động, văn hóa doanh nghiệp; tập huấn lại quy trình nghiệp vụ, hướng dẫn thực hiện hồ sơ tín dụng bài bản, chuẩn mực cho nhân viên tín dụng; giao khoán chỉ tiêu, doanh thu với tiền lương, thu nhập của người lao động; xây dựng phương án xử lý thu hồi nợ xấu chi tiết theo phương châm “bẻ đũa từng chiếc”, sắn tay vào cùng với nhân viên thực hiện quyết liệt; đây đó có lời ra, tiếng vào, tôi không bận tâm ai đó nói về những việc tôi đang làm, tôi chỉ quan tâm đến kết quả và thứ tôi mang lại cho mọi người... Hai năm trôi qua, khi cái đống nợ xấu đã vơi đi, hoạt động kinh doanh của chi nhánh đã ổn định, đi vào bài bản và có chất lượng; thu nhập của nhân viên đã được tăng lên, môi trường làm việc trở nên thân thiện, bình an; mọi người đã yên tâm, tự tin, có trách nhiệm và chủ động trong công việc…

Giờ đây, tôi đã chuyển về công tác tại Hội sở; tuy không còn ở chi nhánh nữa; hai năm làm việc ở đây không phải là dài nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận hết những cung bậc cảm xúc, những tình cảm sẽ chia mà mọi người đã dành cho tôi, khiến cho lòng tôi không thể nào quên khoảng thời gian đầy gian truân, vất vã; có lúc bị áp lực đến ngột ngạt, đêm nằm ngủ vẫn còn mơ thấy những chỉ tiêu kinh doanh được giao chưa hoàn thành; có lúc tôi cảm thấy rất mệt mỏi khi hàng ngày phải đi sớm về khuya hơn 80 km, không có thời gian cho bản thân và gia đình. Nhưng bù lại, những điều ấy lại cho tôi sự trãi nghiệm và những bài học bổ ích rằng không có một doanh nghiệp nào trên thế giới này lúc nào cũng thuận lợi mà không có sự khó khăn, cũng giống như đời người, sớm hay muộn đều sẽ gặp phải những lúc khó khăn; không có con đường nào gọi là con đường thành công, con đường mà người thành công đi qua chắc chắn phải đến từ sự phấn đấu nỗ lực không ngừng nghỉ. Ngoài việc tạo một môi trường làm việc tốt, thân thiện; các giá trị, chuẩn mực của ngành được quan tâm và tuân thủ; đời sống thu nhập người lao động luôn ổn định thì điều quan trọng hơn hết là thái độ làm việc có trách nhiệm của mỗi người trong tập thể mới là yếu tố tiên quyết dẫn tới thành công trong công việc; hãy thay đổi thái độ trong công việc theo hướng tích cực, trung thực, chủ động nâng cao tính phục vụ ngay cả khi công việc không có tính cạnh tranh, làm tốt từng công việc đơn giản, làm tốt mỗi việc bình thường không tầm thường; đừng quan tâm đến cái mà mình không có, không phải của mình, quy luật sẽ phản hồi lại chính xác thái độ tích cực đó và kết quả kinh doanh tốt sớm hay muộn gì ắt sẽ phải đến;

Cuối cùng, một trong những điều cốt lõi đối với một ngân hàng là sự gắn kết và phối hợp sức mạnh của tập thể. “Một con én không làm nên mùa xuân”, chính trong những lúc khó khăn, mỗi một con người trong tập thể phải biết cùng nhau kề vai vượt qua; mỗi người cố gắng thêm một tý; nhanh hay chậm không quan trọng, miễn là đừng dừng lại; rồi khó khăn sẽ qua, những điều tốt đẹp sẽ đến; tất cả đều là một quá trình xây dựng và phát triển, để rồi từ đó mỗi người, mọi người tìm thấy được niềm vui, niềm hạnh phúc và sự bình an dưới mái nhà Agribank đầy thân thiện, nghĩa tình./.

Tháng 03 năm 2018

Nguyễn Văn Vinh - Trưởng phòng Khách hàng Doanh nghiệp